liếc mắt đưa tình truyện
Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện! Diễn Đàn Truyện là diễn đàn dành cho những người thích đọc, viết và chia sẻ .
Trung khuyển táo bạo × Nữ chính si tình. 1v1, song xử, ngọt văn. Lời của Editor: Trăn Trăn là cô cô nghiêm khắc hiểu lễ nghi quy củ trong mắt người ngoài, nhưng lại là cô nương mới biết yêu lần đầu là yêu đến trọn đời, ngây thơ nhưng "không hề trong sáng", không bánh bèo, thẳng thắn dám yêu dám làm. Bên chàng, nàng chỉ là tâm can bảo bối của chàng.
ra Giang Duệ muốn đưa Tuyết Yên cùng về núi Mặc. đôi mắt liền sáng lên. Tuyết Yên liếc nhìn Nhan Hương, nghĩ thầm, vậy Truyện Hay là trang đọc truyện chữ online hay nhất hiện nay với hàng ngàn truyện thuộc nhiều thể loại, truyện gì cũng có, miễn phí & cập nhật
Đọc truyện Cửu Tinh Bá Thể Quyết chương 967 tiêu đề 'Xuất phát, mục tiêu Trung Châu'. TruyenYY hỗ trợ đọc truyện tuyệt vời trên Mobile, Tablet và cho tải EPUB.
Chương 838: Liếc mắt đưa tình Bước vào Thiên Vực phế tích, Long Kinh Tiên giống nha đầu điên vui chơi, lại chạy lại nhảy, cao hứng ghê gớm. "Cái này, cái này, nơi này giống như có rất mạnh sát khí."
Frau Mit Hund Sucht Mann Mit Herz Imdb. Tác giả Thể loại Cổ Đại, Truyện Sắc, Truyện KhácNguồn thái Đang raSố chương 31Ngày đăng 3 tháng trướcCập nhật 3 tháng trước Dịch Tác giả DADA_Team Thiết kế [ Chiêu Nghi Thẻ 18+, 1-vs-1, Cao H, Cổ đại, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp, H văn - Thịt văn, HE, Ngọt, Nhẹ nhàng, Nữ truy, Sắc, Sạch, Thầm mến, Thâm tình Nhằm mang lại trải nghiệm đọc tuyệt vời hơn, chúng đã chuyển ngữ nội dung sau đây.
- đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot, truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau tương tự như các nền tảng đọc truyện lớn nhất hiện nay như Nettruyen, SStruyen, truyenyy, truyenfull, dtruyen. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị. Liên kết hữu ích Phim sex không che Sextop1 LIÊN HỆ VỚI CHÚNG TÔI 49 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Nam Từ Liêm, Hà Nội, Việt Nam [email protected] 0967027999 Copyright 2021. All rights reserved
Văn ánMục Tế Vân – phó giáo sư đại học Nam Đại, học vấn uyên bác, chính trực nghiêm Chiêu Chiêu – học bá của học bá, tài đức vẹn toàn, khiêm tốn lễ nọ, tại quán bar Giang Thành. Sở Chiêu Chiêu trang điểm đậm đi làm thì bắt gặp Mục Tế Vân ở đó, ngón tay anh kẹp điếu thuốc đang đỏ lửa, áo sơ-mi phẳng phiu đã mở ba cúc đầu, cả người dựa lên sofa, dáng vẻ phong lưu phóng đãng. Từ đó về sau, Sở Chiêu Chiêu dường như đã bị ghim bắt buộc là anh, môn tự chọn là anh, đến cả luận văn tốt nghiệp cũng là giáo sư đại học trong ngoài bất nhất x Nữ học bá hai vật chính Sở Chiêu Chiêu, Mục Tế Vân, các nhân vật khác.
“Bạn gái tôi.”Ngô Vũ Đồng và những người khác đã bắt được trọng điểm, ngơ ngác nhìn Tế Vân không muốn nói thêm gì với họ nữa, dẫn Sở Chiêu Chiêu vào phòng này, Sở Chiêu Chiêu mới chợt nhớ ra anh vừa đi đón Triệu Thanh Viện, “Người anh đi đón đâu?”“Tự vào từ nãy rồi.” Anh đẩy cửa, Triệu Thanh Viện quả nhiên đang ngồi bên Kiêu ngồi bên cạnh, những người còn lại Sở Chiêu Chiêu chỉ thấy có chút quen, còn có cả cô người mẫu Brazil cô gặp trong đêm tiệc từ Thanh Viện cười nói “Thầy Mục, cậu làm gì bên ngoài thế?”“Không làm gì cả.” Mục Tế Vân vừa kéo ghế cho Sở Chiêu Chiêu vừa nói, “Đi dạy dỗ học sinh thôi.”“Ồ, đúng là không giây phút nào quên đi trọng trách.” Triệu Thanh Viện lại cười tủm tỉm nhìn Sở Chiêu Chiêu, “Hôm nay em đẹp lắm đó.”Sở Chiêu Chiêu đỏ mặt “Em cảm ơn.”Đoạn Kiêu bộ dạng uể oải lật thực đơn “Thầy Mục dạo này đổi tính rồi, không thích ra ngoài chơi với những người như bọn tôi nữa, hôm nay hiếm được dịp đông đủ, uống chút gì bây giờ?”Mục Tế Vân “Sữa đậu nành.”Đoạn Kiêu trợn mắt nhìn anh, “Cậu nói gì cơ?”“Sữa đậu nành.” Mục Tế Vân lật thực đơn, vừa nhìn vừa nói, “Tôi nhớ không lầm thì sữa đậu nành ở nhà hàng này rất ngon.”“Cậu nghiêm túc đấy à?” Đoạn Kiêu chỉ vào người Mục Tế Vân rồi lại chỉ mọi người xung quanh, “Cậu muốn uống sữa đậu nành, với bọn tôi?”“Ừ.” Mục Tế Vân nhìn qua thức uống trong menu, quay đầu thấp giọng nói với Sở Chiêu Chiêu, “Vừa nãy anh uống nhiều quá, dạ dày khó chịu.”Sở Chiêu Chiêu “…”Ai bảo anh ra oai.“Vậy uống sữa đậu nành.” Sở Chiêu Chiêu dỗ ngọt, “Tối về rồi uống thuốc.”Mục Tế Vân “Được.”Đoạn Kiêu ngồi một bên chứng kiến hết tất cả, tức mà không có chỗ xả, “Vậy thì cậu con mẹ nó nói sớm đi!! Cả đám trực tiếp đến thẳng Yonghe King là được rồi, cho cậu uống đẫy bụng sữa đậu nành.”Mục Tế Vân vẫn giữ cái vẻ không mặn không nhạt kia, “Lần sau đi, tôi bao cả Yonghe King* đãi mọi người.”*Yonghe King 永和大王 là công ty con của Jollibee, điều hành một chuỗi nhà hàng thức ăn nhanh tại Cộng hòa Nhân dân Trung Kiêu “….”Anh ta ném thực đơn qua một bên, vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến, “Mang lên cho anh ta hai bình sữa đậu nành! Loại nguyên chất!”Gọi đồ ăn xong, phục vụ thu lại thực đơn rời đi. Mục Tế Vân hắng giọng, “Đây là Sở Chiêu Chiêu, mọi người đều quen biết cả rồi, chắc không cần tôi phải giới thiệu lại đâu?”“Cần chứ.” Triệu Thanh Viện nhanh mồm nhanh miệng, “Cậu giới thiệu lại đi.”Mục Tế Vân liếc cô một cái, “Mỗi cậu lắm chuyện.”Nói rồi, anh vẫn quay sang giới thiệu một câu không thể ngắn gọn hơn “Sau này từ từ sẽ hiểu.”Nghe vậy, bầu không khí trên bàn ăn bỗng chốc trở nên có chút vi đàn ông tóc vàng ngồi cạnh Đoạn Kiêu nhìn Sở Chiêu Chiêu một cái, nói “Đúng đúng đúng, sau này từ từ là hiểu thôi.”Ánh mắt băn khoăn của Triệu Thanh Viện đặt trên người Sở Chiêu Chiêu, cô cười nói “Phải rồi, tôi vẫn chưa biết, Chiêu Chiêu năm nay bao nhiêu tuổi?”Sở Chiêu Chiêu “Sắp hai mươi hai rồi ạ.”Tiếng “Ồ….” của Triệu Thanh Viện ngân thật dài, “Chị hai mươi chín rồi, bảo chị sau này phải gọi em một tiếng chị dâu, nghe…. vi diệu ha.”Mục Tế Vân lại tiếp lời “Quen là được, không bằng sửa luôn từ bây giờ?”Triệu Thanh Viện cực kỳ bất mãn liếc Mục Tế Vân “Cậu… cái con người này sao lại thế này chứ?”“Đúng đấy.” Đoạn Kiêu châm chọc, “Bảo Triệu Nhật Thiên gọi em gái này một tiếng chị dâu, thật là làm khó người ta mà.”Triệu Thanh Viện hừ lạnh, không thèm nói chuyện với Đoạn Kiêu.“Ấy?” Đoạn Kiêu hỏi, “Cái cậu bạn trai người Đức của cậu đâu?”“Chia tay rồi.” Triệu Thanh Viện liếc mắt nhìn cô gái người Brazil ngồi cạnh Đoạn Kiêu, “Lần này của cậu cũng trường tình nhỉ.”“Ha.” Đoạn Kiêu vươn tay ôm lấy cô gái kia, giương ánh mắt khiêu khích nhìn Triệu Thanh người ta không hiểu tiếng Trung, Triệu Thanh Viện giơ một ngón tay lên, “Chỉ vậy thôi.”Một tháng, nhiều nhất là một Chiêu Chiêu nhỏ giọng hỏi Mục Tế Vân “Bọn họ đang nói gì vậy?”Mục Tế Vân đáp “Nói cậu ta một mối tình thâm.”Cả một bàn người, trừ cô gái ngoại quốc kia đều nhất loạt quay đầu nhìn Mục Tế Tế Vân vẫn mặt không đổi sắc, ung dung cầm lấy ấm nước, rót thêm nước ấm vào ly cho Sở Chiêu Chiêu “Anh khác với bọn họ.”Đoạn Kiêu “….”Đồ ăn lục tục được dọn lên, một bữa cơm không có rượu sẽ kết thúc rất nhanh, mọi người ăn no uống đủ, thấy được thứ nên thấy, hiểu được thứ nên hiểu, giờ thì chuẩn bị dọn đường hồi phủ đến đây Mục Tế Vân có uống chút rượu nên phải tìm người lái thay, vậy nên xe chỉ còn một chỗ ngồi.“Triệu Thanh Viện, cậu lái xe tôi về đi, tôi với Chiêu Chiêu ngồi xe Đoạn Kiêu Thanh Viện gật đầu đồng ý, lúc sắp mở cửa xe Mục Tế Vân, cô mới kịp phản ứng lại “Có độc hả*? Nhà tôi làm gì còn chỗ mà đậu xe của cậu? Cậu tự ngồi xe mình về đi, chúng tôi chở Chiêu Chiêu đến nhà cậu là được mà.”*Có độc hả 有毒吧 Thao túng tâm lý trong thời gian ngắn, khi bạn nghe và làm theo lời người khác trong vô thức mà không có ý kiến gì, phải mất một khoảng thời gian ngắn sau bạn mới kịp nhận ra, phản ứng Tế Vân quay sang hỏi Chiêu Chiêu “Được không?”Sở Chiêu Chiêu biết, anh không muốn cô một mình đi cùng những người khác, liền trấn an anh “Không sao đâu, em đi cùng bọn họ được mà.”Mấy người bọn họ lục tục phân công nhau lên xe, Sở Chiêu Chiêu và Triệu Thanh Viện cùng ngồi ghế sau, còn Đoạn Kiêu và bạn gái anh ta lần lượt ngồi ở ghế lái và phó Kiêu vừa khởi động xe, chợt nhớ đến gì đó, lại dừng lại, quay đầu nhìn Sở Chiêu Chiêu.“Sao vậy ạ?” Sở Chiêu Chiêu Kiêu hỏi “Cô về nhà thầy Mục à?”Sở Chiêu Chiêu gật Kiêu lại hỏi “Cô sống ở nhà cậu ta à?”Sở Chiêu Chiêu nói này không chỉ có Đoạn Kiêu sửng sốt mà cả Triệu Thanh Viện cũng sửng sốt nhìn chằm chằm Sở Chiêu Chiêu, “Hai người sống chung?”Đối mặt với phản ứng kỳ lạ của hai người, Sở Chiêu Chiêu có chút khó hiểu, “Vâng ạ… có vấn đề gì sao?”Triệu Thanh Viện và Đoạn Kiêu bốn mắt nhìn nhau, cùng nhún vai rồi lại cùng lắc đầu.“Không có gì, hỏi biết vậy thôi.”Vừa hay xe của Mục Tế Vân đi ngang qua, anh kéo cửa xe xuống, “Có đi không?”“Thì đi đây.” Đoạn Kiêu đạp chân ga, chầm chậm theo đường, Triệu Thanh Viện mấy lần nhịn không được quay đầu đánh giá Sở Chiêu Chiêu, làm cho Sở Chiêu Chiêu sinh ra một dấu hỏi to đùng trong đầu.“Trên mặt em có gì ạ?” Sở Chiêu Chiêu Triệu Thanh Viện đặt trên cửa kính xe, chống cằm nhìn Sở Chiêu Chiêu, “Chậc… Chị đang cảm nhận lĩnh hội thôi, sức quyến rũ của em là ở đâu nhỉ.”Sở Chiêu Chiêu chớp chớp mắt, không hiểu nên cứ nhìn Triệu Thanh Viện.“Em có biết….” Triệu Thanh Viện nói được nửa chừng thì đổi ý, “Thôi bỏ đi, không có gì.”Thấy cô cứ ngập ngừng, Sở Chiêu Chiêu cũng không hỏi Kiêu tuy đang lái xe nhưng vẻ mặt thì vẫn kinh ngạc không thua Triệu Thanh Tế Vân đã quen sống một mình, anh dọn ra khỏi nhà từ rất sớm, lâu lâu chỉ về ngủ một hai đêm, những năm nay đều như đây cũng đã có bạn gái muốn dọn vào sống cùng anh nhưng anh chưa từng đồng nói, anh không thích sống cùng người khác, trừ khi là ——Thích ứng tiền hôn nhân.*Xe Đoạn Kiêu chạy sau xe Mục Tế Vân, lúc đến nơi, Mục Tế Vân đã đứng dưới tầng đợi Chiêu Chiêu xuống xe, nói cảm ơn với Đoạn Kiêu, sau đó xoay người đi về hướng Mục Tế Tế Vân nắm lấy tay cô, lúc sắp bước vào thang máy tòa nhà, bỗng nhiên lại quay đầu nhìn đám người ngồi trên xe. Đoạn Kiêu và Triệu Thanh Viện nãy giờ vẫn còn chưa hết sững sờ, nhìn trân trân hai người họ.“Hai người làm gì đấy?” Mục Tế Vân lên tiếng, “Đợi sáng mai đến Yonghe King luôn à?”“Không.” Đoạn Kiêu vò đầu, “Đi đây, đi giờ đây.”Về đến nhà, đèn cảm ứng phòng khách tự động bật sáng, hai người cùng đi vào phòng ngủ, vừa nhìn thấy cái giường hồng phấn là Mục Tế Vân lại thở dài thườn đợi Sở Chiêu Chiêu nói, anh đã tự lên tiếng an ủi bản thân “Rồi sẽ quen thôi.”Sở Chiêu Chiêu cởi áo khoác treo lên giá rồi lại hướng về phòng Tế Vân “Em đi đâu đấy?”“Nấu noãn vị thang cho anh.” Giọng của cô biến mất trong phòng bếp, Mục Tế Vân ngồi bên mép giường, cười ngây anh thay đồ xong, Sở Chiêu Chiêu cầm ly tiến vào.“Anh uống rồi còn nghỉ sớm.”Cô ngồi xuống bên cạnh anh, lấy điện thoại ra, phát hiện vài tiếng trước Ngô Vũ Đồng có nhắn tin cho cô.“Chiêu Chiêu, hôm nay thật lòng xin lỗi cậu…. Tớ không biết sẽ xảy ra chuyện này.”Sở Chiêu Chiêu đang nghĩ xem nên đáp lại như thế nào thì nghe thấy Mục Tế Vân nói “Hôm nay em khá nóng nảy đấy.”Sở Chiêu Chiêu cúi đầu “Mưa dầm thấm đất mà.”“Ngại quá, bây giờ tớ mới thấy tin nhắn, không sao đâu.”Cô trả lời tin nhắn Ngô Vũ Đồng xong, vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt chăm chú của anh, ly noãn vị thang vẫn còn chưa vơi giọt nào.“Sao vậy?”Mục Tế Vân cười, “Không sao cả.”Anh uống một hơi hết ly thuốc, xoa xoa bụng dưới, “Dễ chịu hơn nhiều rồi.”Sở Chiêu Chiêu nhận ly từ tay anh, đặt xuống một bên, nói “Dạ dày của anh không tốt thì anh ít uống rượu lại, ngày trước ở Vân Yên Phủ Đệ còn uống nhiều như vậy.”“Em không để ý rượu anh mua còn thừa lại bao nhiêu à?” Mục Tế Vân vặn lại, “Em cũng không phát hiện ra đa phần là Đoạn Kiêu uống à?”Sở Chiêu Chiêu nghĩ lại, hình như đúng là vậy, “Nhưng mà mỗi lần đều là anh trả tiền, nên em mới cho rằng đều là anh uống.”“Uống cũng không thể uống, giờ mà không bỏ chút tiền thì còn gì là vui?” Mục Tế Vân mới nghĩ thôi đã thấy ấm ức, “Lúc anh mới hai mươi, đám bọn họ ai có thể là đối thủ của anh?”Sở Chiêu Chiêu liền hỏi “Anh có thể uống bao nhiêu?”Mục Tế Vân giơ một ngón Chiêu Chiêu chợt nhớ lại “Một mối tình thâm?”Mục Tế Vân thuận tay chỉ luôn vào trán cô, “Ngốc ạ, là “Uống mãi”*.”Sở Chiêu Chiêu “…..”Đâu ra mà nhiều cái một vậy không biết.*Bản raw Một mối tình thâm 一往情深Uống mãi 一直喝Mục Tế Vân đang chơi chữ, vậy nên cuối chương Sở Chiêu Chiêu mới tự hỏi một ngón tay mà sao nhiều ý nghĩa quá vậy.
Trạm 27Chiều nay hiệu suất làm việc của Sở Chiêu Chiêu rất thấp, lại vì là thứ sáu nên đồng nghiệp đều dần dần về hết, chỉ còn mỗi Sở Chiêu Chiêu ở công ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vòm trời bên ngoài đã là một mảnh đen tuyền. Làm xong hết mọi việc, Sở Chiêu Chiêu xoa xoa bả vai mỏi nhừ rồi chuẩn bị viết nhật ký công tác của ngày hôm nay. Bỗng nhiên, phía lối đi truyền đến tiếng bước chân nặng nề, Sở Chiêu Chiêu tỉnh này rồi ai lại đến công ty?Cô chầm chậm quay đầu lại nhìn, bóng dáng một người đàn ông dần dần hiện ra Giám đốc Hà, Hà Quốc ta là người đứng đầu của bộ phận Phát triển, xuất thân từ một doanh nghiệp nhà nước, tác phong làm việc mang đậm thói quan liêu, người trong bộ phận Phát triển đều rất không ưa ông ta. Thấy ông ta quay lại công ty vào này, Sở Chiêu Chiêu cảm giác không được tự nhiên, cô sợ Hà Quốc Hoa sẽ nhắc nhở về vấn đề hiệu suất làm việc của đến cũng đã đến, Sở Chiêu Chiêu vẫn nên đứng dậy chào hỏi một tiếng “Giám đốc Hà, sao muộn rồi giám đốc còn đến công ty vậy ạ?”Hà Quốc Hoa giật bắn mình, nhìn lại thấy Sở Chiêu Chiêu, ông ta lập tức thở phào, “Ôi trời, tôi còn tưởng là ai chứ, cô là… sao muộn rồi cô còn ở công ty?”“Tôi còn chút việc chưa làm xong ạ.”Hà Quốc Hoa chậm rãi đi đến bên cạnh chỗ cô ngồi, “Ồ, vậy à… Đúng rồi, tôi nhớ rồi, cô đến đây thực tập… để tôi tính xem nào, gần ba tháng rồi, sắp tròn một quý đấy, cảm thấy thế nào?”Sở Chiêu Chiêu nói “Dạ khá tốt.”“Công ty chúng ta nổi tiếng với cường độ làm việc cao, cô có tiếp nhận nổi không?”“Vẫn ổn ạ, bình thường chị Đồng Đồng rất chiếu cố tôi.”Hà Quốc Hoa mỉm cười, ánh mắt thầm đánh giá Sở Chiêu Chiêu từ trên xuống dưới, “Nhìn không ra được một cô gái nhỏ bé như vậy lại có thể chịu nổi áp lực đấy.”Sở Chiêu Chiêu cùng ông ta nói chuyện phiếm đôi ba câu, rồi mới nhớ ra “Giám đốc Hà, sao giờ này rồi giám đốc còn quay lại công ty ạ?”Hà Quốc Hoa chỉ vào phòng làm việc của mình nói “Tôi để quên đồ trên công ty, phải quay lại lấy.”Ông ta vừa nói vừa đi về hướng phòng làm việc, đi được hai bước, ông ta quay đầu lại hỏi Sở Chiêu Chiêu “Tháng tới có buổi kiểm tra đánh giá thực tập rồi, cô thấy cơ hội được giữ lại của mình cao không?”Sở Chiêu Chiêu sợ nhất là trả lời mấy câu hỏi như vậy, cô sắp xếp từ ngữ cho thích hợp rồi mới dám nói “Tôi đã cố gắng hết sức mình rồi, chỉ không biết như vậy đã đạt được đến tiêu chuẩn của công ty chưa.”Hà Quốc Hoa cười “Cô qua đây với tôi.”*Trong phòng bao, Mục Tế Vân lơ đễnh nhìn chằm chằm hai con tôm trên con tôm một to một nhỏ khá tương xứng, được bày đối mặt nhau giống như hai người đang bái đường.“Tế Vân… Tế Vân.” Mục Tế Trạch thấp giọng gọi anh, “Ông ngoại đang nói chuyện với cậu đấy.”“Hả?” Mục Tế Vân thoắt ngẩng đầu lên, “Ông ngoại nói gì ạ?”Ông cụ Kỳ âm thầm trừng mắt nhìn Mục Tế Vân, “Tôi hỏi anh bao giờ thì khai giảng.”“Ồ. Ngày bốn tháng chín ạ.” Mục Tế Vân nói. “Vậy thì vừa tốt.” Ông cụ nói với Lưu Tư Hà, bố của Lưu Đồng “Xem thử khi nào Đồng Đồng có kỳ nghỉ phép, sắp xếp cho bọn trẻ chúng nó đi chơi với nhau.”Ông Lưu nghiêng người qua hỏi Lưu Đồng, cô cúi đầu ngại ngùng mỉm cười “Con sẽ về xin chỉ thị của sếp.” Mục Tế Vân khó hiểu nhìn ông ngoại của mình, thấy ông chẳng mảy may để ý gì đến mình anh liền nhìn sang Hồng gẩy gẩy chiếc vòng tay, nhàn nhạt lên tiếng “Tế Vân tuy là đang trong kỳ nghỉ nhưng thằng bé vẫn có công việc bận rộn, không thể nhất thời mà định được thời giờ đâu. Bố, bố cũng đừng cứ mãi làm chủ mọi việc của bọn trẻ thế.”Bà vừa dứt lời, Lưu Đồng lập tức thấy xấu nữ thường rất nhạy cảm, cô cảm thấy mẹ của Mục Tế Vân dường như không hài lòng về mình. Hơn nữa bà cũng không chừa lại mặt mũi cho thế lúc bà nói ra lời này, trong lòng Lưu Đồng không tránh khỏi mất trước Mục Tế Trạch từng nói với cô, mắt nhìn của bà rất cao, trước giờ chưa từng chấp nhận bất kỳ người bạn gái nào của Mục Tế Vân. Từng có một cô gái giành được cả giải thưởng Hắc Trì danh giá cho vũ công mà bà cũng không nhìn lọt đó nghe được những lời này, Lưu Đồng còn có một sự mong đợi kỳ lạ. Cô vô cùng tự tin về bản thân mình, cô có học vấn cao, có cả nhan sắc tướng mạo, năng lực trong công việc lại xuất sắc ưu tú, chắc chắn sẽ nhận được sự công nhận của một nữ cường nhân như Kỳ ngờ…Đúng lúc này, điện thoại của Lưu Đồng đổ chuông, cô đứng lên ra ngoài nghe máy cũng là để hóa giải bầu không khí gượng Đồng vừa đi ra, bầu không khí trong phòng bao trầm xuống nhanh cụ Kỳ cảm thấy con gái không chừa chút mặt mũi cho ông, nhưng lại không thể ở trước mặt người ngoài mà phát cáu, cho nên sắc mặt ông bây giờ trông rất khó Tế Vân nhìn mà buồn cười, anh thân là đương sự vẫn còn chưa lên tiếng, cứ ù ù cạc cạc bị lừa đến dùng bữa cơm này, mà hai người lại vì chuyện của anh mà bắt đầu đối phó nhau.“Chú Lưu, ông ngoại, con xin phép đi rửa tay một lát.” Mục Tế Vân đứng dậy xin cụ Kỳ nhìn anh, lạnh giọng nói “Đi nhanh rồi về.”Mỗi lần sắp xếp cho anh làm quen với cô gái nào, là y như rằng anh đi rửa tay cũng phải nửa tiếng mới quay về.“Vâng.” Mục Tế Vân gật đầu, mỉm cười đi ra ngoài.*Trên hành lang, giọng nói nôn nóng của Lưu Đồng vang lên.“Cần gấp trong nửa tiếng à?”“Tôi có sao lưu lại, nhưng đã để ở công ty rồi, bây giờ có không bị tắc đường thì trong vòng nửa tiếng cũng không về kịp.”“Như vậy đi, tôi sẽ gọi điện hỏi thử trong công ty còn người không.”Điện thoại vừa ngắt kết nối, Lưu Đồng nghĩ ngay tới Sở Chiêu Chiêu, cô là người duy nhất trong Bộ phận Phát triển có khả năng vẫn đang còn ở công ty tăng rồi có một khách hàng nước ngoài gọi điện cho cô, nói sắp đến giờ họp nhưng lại làm mất văn kiện quan trọng của sản phẩm, cần rất gấp. Lưu Đồng nhớ là cô đã lưu tệp đó lên màn hình chính của máy tính, bây giờ cách nhanh nhất là hỏi thử ở công ty còn ai gọi cho Sở Chiêu Chiêu, lần thứ nhất không ai bắt máy, phải đến lần thứ hai mới có người nghe.“Alo, Chiêu Chiêu à, em còn ở công ty không?” Lưu Đồng vừa hỏi xong, đúng lúc Mục Tế Vân từ phòng vệ sinh bước ra, anh gật đầu với Lưu Đồng rồi đi ngang qua người thấy hai chữ “Chiêu Chiêu”, anh bất giác đi chậm lại.“Em còn ở đó là tốt, bây giờ em vào văn phòng chị bật máy tính lên, mật khẩu là 76985431, trên màn hình có một tệp đề là Trí Thắng bên trong có một thư mục là Văn kiện bản pdf’, em nhìn thấy chưa?”Nửa giây sau, Lưu Đồng lại nói tiếp “Đúng rồi, bây giờ em gửi file đấy qua điện thoại cho chị đi.”“Ừ, được rồi.”Xử lý xong công việc, Lưu Đồng đang chuẩn bị tắt điện thoại thì trong đầu cô xoẹt qua một thứ gì đó, “Chiêu Chiêu, sao giọng em lạ vậy? Em khóc à?”“Không sao ư? Chị thấy giọng em không giống bình thường, có phải ốm rồi không?”Lưu Đồng nghe câu trả lời của Sở Chiêu Chiêu mà trong lòng dấy lên một tia hồ nghi.“Ồ, vậy à…mà sao muộn rồi em vẫn còn ở công ty?”“Chiêu Chiêu, em đừng tăng ca muộn như vậy, công việc không gấp, cuối tuần em về làm cũng được.”“Vậy nhé, nhớ về sớm một chút, trời tối rồi, em ra về chú ý an toàn.”Tắt điện thoại, Lưu Đồng chợt phát hiện Mục Tế Vân đứng cách cô một khoảng không là…. đang đợi cô?Lưu Đồng vuốt vuốt tóc mái, nói “Sao anh còn chưa vào?”Mục Tế Vân mấp máy môi, ánh mắt khẽ động, cuối cùng chỉ nói “Ra ngoài hít thở không khí.”Hai người đi vào phòng bao thì thấy ông cụ Kỳ và ông Lưu đang nói chuyện hăng say, người khác chen vào không Thanh Thụ là cựu viện trưởng Học viện Mỹ thuật của Nam Đại, đã về hưu được vài năm, vì thế mà tính khí có chút cổ quái đặc trưng của một nghệ thuật gia. Còn Lưu Tư Hà là một giáo sư chuyên ngành Tài chính, lại có hứng thú nghiên cứu về mỹ thuật, hai người họ có điểm chung, trò chuyện vô cùng Tế Vân nghĩ, còn nói là sắp xếp xem mắt cho mình, là dịp cho bọn họ hội ngộ thì Lưu Đồng ngồi được một lúc, trong lòng cứ bồn chồn không lẽ là do giác quan thứ sáu của phụ nữ nhạy cảm, cô cảm thấy Sở Chiêu Chiêu nhất định là xảy ra chuyện gì phút trôi qua, cô không thể tiếp tục ngồi đây nữa, cô đứng dậy nói “Bố, ông Kỳ, cô Kỳ, công ty con có chút việc, con xin phép đi trước.”Tất cả mọi người ngồi đây, trừ Mục Tế Vân ra thì ai cũng kinh ngạc nhìn cô.“Bây giờ sao? Gấp vậy à?”Lưu Đồng gật đầu, “Vâng, rất gấp ạ.”Ông cụ Kỳ có chút bất mãn mà ông Lưu cũng tỏ ra không vui.“Hôm nay là thứ sáu, còn có việc gì gấp mà phải quay về lúc này chứ…”Lưu Đồng không biết nên trả lời thế nào, đang lúc cô do dự thì Mục Tế Vân đột nhiên lên tiếng “Con đưa cô ấy đi.”Lúc này thì ông cụ Kỳ liền vui vẻ trở lại, “Được, con đưa Đồng Đồng đi đi, đi đường nhớ cẩn thận.”
liếc mắt đưa tình truyện